Daily Archives: Tháng Ba 14th, 2009

Theo một yêu cầu từ khá lâu của một bạn giấu tên, bài Chiều trên quê hương tôi qua tiếng hát và tiếng đàn giản dị của Thái Hoà. Cách đây không lâu tôi có ngồi ở quán Trịnh Ca trên đường Nguyễn Khang và nghe Thái Hoà hát. Hôm đó tôi nhận ra còn rất nhiều giọng ca hát nhạc Trịnh mà tôi chưa biết đến.

Cảm ơn bạn đã có yêu cầu kèm theo cảm nhận của mình. Xin trích lại yêu cầu của bạn dưới đây:

… Bởi anh hát như một tài tử không màn danh lợi, hát để thoả niềm đam mê, để đưa nhạc Trịnh đến với nhiều người. Tôi còn thích nghe Thái Hoà, vì anh thường hát chỉ với tiếng đàn guitar mộc mạc, Ôi! thật tuyệt. Và trong vô số những bản nhạc mà tôi đã được nghe thì bài “Chiều trên quê hương tôi – Trịnh Công Sơn” làm tôi đặc biệt thích thú. Nghe nó tự nhiên thấy yêu quê hương mình hơn, thấy thanh thản trong tâm hồn hơn, đúng là “Nét quê hương nghìn năm vẫn lạ”…


   Em
Chiều trên quê hương tôi
       Am
Có khi đây một trời mưa bay
       Em                 B7
Có nơi kia đồi thông nắng đầy
       B7
Có bên sông bờ xa sương khói
Em
Chiều trên quê hương tôi
          Am                Em
Nắng phơi trên màu ngói non tươi
         B7             Am
Gió mang tin một mùa sẽ tới
       B7                Em    B...
Sẽ mưa lâu hoặc cơn nắng dài

E                    C#m
Chiều trên quê hương tôi
              F#m           B
Có những chốn riêng cho mọi người
A                   E
Những con đường lứa đôi
C#m       G#m    B
Những góc hè phố vui
A               B
Giọt chiều trên lá
    C#m G#m   F#m             B
Như mắt người cười giữa chiều phai

Chiều trên quê hương tôi
Gió đến chơi từ bờ biển xa
Núi đôi khi màu sim tím lạ
Nắng như môi hoàng hôn trên phố
Chiều trên quê hương tôi
Với bao nhiêu điều đã trôi qua,
Có riêng em cuộc đời sẽ nhớ
Nét quê hương nghìn năm vẫn là

Chiều trên quê hương tôi
Nắng khép cánh chia tay một ngày
Vết son vàng cuối mây
Tiếng chân về đó đây
Chiều đi nhưng nắng vẫn cho đời
Lửa bếp hồng khơi

Chiều nay chuyển gió, dông và mưa dữ dội ngoài cửa sổ. Bất chợt trong đầu tôi vang lên giai điệu khắc khoải của bài hát này.

Không rõ lời hát là thơ của ai, nhưng cũng như các ca khúc Phú Quang khác, mỗi câu từ đều đầy hình ảnh. Cả bài hát là diễn biến tâm trạng của nỗi nhớ, hay như cách nghĩ của tôi, một cơn nhớ. Từ những hình ảnh chợt hiện lên trong tâm trí, khiến con tim thắt lại. Nỗi nhớ dồn nén như máu trong tim đông đặc, dâng đầy rồi vỡ oà, gào thét trong nỗi đau. Và rồi trở thành nỗi miên man như lửa thiêu đốt, dằn vặt và ám ảnh không thể thoát ra được.

Nỗi nhớ nằm trong số các ca khúc Phú Quang rất khó đệm hát. Đây là hợp âm tôi lấy vừa theo cách hát của mình. Có thể sẽ có bạn muốn hát cao hơn (như Đàm Vĩnh Hưng chẳng hạn). Tôi cũng không biết đệm theo cách gì, điệu gì, nhưng nghĩ rằng nếu ai đó đã muốn hát bài hát này thì tự cảm xúc sẽ cho biết cách đệm mà thôi.


Fa# Sol Fa# Si Re Re...

Em... (vào trước câu hát)
                       G
Nỗi nhớ dâng đầy trong anh
          Am    Am          B
Khuôn mặt em nụ cười em, bờ môi ấm
          B                  Am
Tưởng như máu trong tim đông đặc
        Am        B
Nỗi nhớ dâng đầy, dâng đầy

Em                                     C
Ôi chẳng có dòng sông mặt biển nào ngăn cách
   Am      D                         G
Mà sao, mà sao anh không thể tới bên em
       Am                      C
Để nỗi nhớ như con thuyền vượt sóng
        B               Em
Đến bến bờ, chỉ là giấc mơ

    Em                B
Căn phòng đêm nay câm lặng
C                G
Sao như lửa cháy bốn bề
    B           (C)        Am
Anh ùa chạy như lá khô gió cuốn
Am                     G
Miên man trong nỗi đớn đau
         B                C
Mà không thể ra ngoài nỗi nhớ
      B                        Em
Không thể ra ngoài nỗi nhớ đâu em